Nhiều người thắc mắc: “Nếu Giáo hội phản đối ngừa thai nhân tạo, thì các đôi vợ chồng phải làm gì khi có lý do nghiêm trọng để tránh thai?” Câu trả lời chính là Kế hoạch hóa Gia đình Tự nhiên (Natural family planing / NFP), cho phép các đôi vợ chồng đạt được hoặc hoãn việc thụ thai mà không sử dụng ngừa thai nhân tạo. Thay vì thực hiện hành vi vợ chồng nhưng ngăn chặn tiềm năng ban sự sống của nó, các đôi bạn dùng NFP đón nhận cả những thời kỳ hữu sinh và vô sinh trong hôn nhân như một ân ban. Nếu họ cần tránh hoặc hoãn thai nghén, họ thực hành tiết dục trong thời kỳ hữu sinh, và diễn tả tình yêu bằng những cách phi tình dục. Nhờ NFP, các đôi vợ chồng có thể hoạch định gia đình trong khi vẫn tôn kính ân ban tính dục của Thiên Chúa.
Một số người cho rằng người Công giáo “ngoan đạo” thì dùng NFP, còn người Công giáo “không tốt” thì dùng ngừa thai. Thái độ này không nhận ra rằng lập trường nền tảng của mọi đôi vợ chồng phải là ý thức rằng con cái là “hồng ân cao cả nhất của hôn nhân.”383 Vì thế, NFP nên được sử dụng như một phương tiện điều hòa việc thụ thai khi cần thiết, chứ không phải để tránh né gia đình.384 Làm cha mẹ có trách nhiệm không chỉ là tránh sinh con, mà đôi khi còn là đón nhận thêm nhiều con hơn!385
Một lý do khiến nhiều cặp vợ chồng không dùng NFP là vì nó đòi hỏi phải có những giai đoạn tiết dục trong hôn nhân. Quả thật, có những lúc tiết dục trong hôn nhân có thể đi ngược lại kế hoạch của Thiên Chúa. Thánh Phaolô khuyên các đôi bạn: “Đừng từ chối nhau, trừ phi có sự đồng thuận trong một thời gian để chuyên tâm cầu nguyện; rồi hãy lại gần nhau, kẻo Sa-tan cám dỗ anh em vì anh em thiếu tiết độ.”386
Bởi vì sự kết hợp thành một xương một thịt là làm mới lại bí tích Hôn phối và là biểu hiện của tình yêu Thiên Chúa, ma quỷ muốn ngăn cản hoặc bóp méo điều đó. Thật vậy, có thể nói rằng cũng như nó cố xúi giục đôi nam nữ gần gũi xác thịt trước hôn nhân, thì nó cũng ra sức ngăn họ trở thành một thân xác sau khi đã lãnh nhận bí tích. Nói về sự hiệp nhất của đôi vợ chồng, một linh mục nhận xét: “Sa-tan chỉ dám đến gần sau khi nó đã cô lập người nam và người nữ. Khi họ ở bên nhau, mối dây liên kết của họ ăn rễ thật sâu và thật trực tiếp trong hình ảnh Thiên Chúa đến nỗi ma quỷ không chịu nổi. Nó tách họ ra khỏi nhau để nó có thể hành động.”387
Tuy nhiên, những thời kỳ tiết dục trong hôn nhân đôi khi là cần thiết, và có thể là những diễn tả sâu xa của tình yêu. Không chỉ vì các đôi bạn có thể diễn tả tình yêu theo những cách phi tính dục trong những thời kỳ ấy, mà bản thân sự tiết dục cũng có thể là một diễn tả tình yêu, vì đôi khi nó cần thiết để làm điều tốt nhất cho người kia. Thật vậy, sự bất lực trong việc sống tiết dục trong hôn nhân cho thấy sự thiếu hụt tình yêu.
Dùng NFP cách đúng đắn thì khó, nhưng với ơn Chúa, hy sinh ấy là có thể.388 Sau cùng, chỉ hiểu biết về chu kỳ sinh sản của người nữ thôi thì chưa đủ để có sự tự chủ.389 Thánh Gioan Phaolô chỉ ra rằng điều này “phụ thuộc vào sự trưởng thành nội tâm của con người.”390 Tiến trình trưởng thành này có thể khó khăn, đặc biệt nếu vợ chồng không thực hành khiết tịnh trước hôn nhân. Giáo hội hiểu thách đố mà điều này có thể gây ra cho các đôi vợ chồng, nhưng luật Chúa liên quan đến việc thông truyền sự sống không mâu thuẫn với lời mời gọi yêu thương. Khám phá kế hoạch của Thiên Chúa cho tình yêu nhân loại đôi khi đòi hy sinh lớn, nhưng Thánh Gioan Phaolô lập luận rằng “chỉ có một điều thiện chân thật cho con người là đem kế hoạch của Thiên Chúa ra thực hành.”391
Cuối cùng thì điều đang bị đặt thành vấn đề không phải là việc Giáo Hội có “quyền can thiệp vào đời sống phòng the” hay không, như một số người than phiền. Đúng hơn, Thánh Gioan Phaolô khẳng định rằng gia đình và ơn gọi của nam nữ bước vào hiệp thông sinh hoa trái chính là “trung tâm của cuộc đại chiến giữa thiện và ác, giữa sự sống và sự chết, giữa tình yêu và mọi sự chống lại tình yêu.”392
383 Second Vatican Council, Pastoral Constitution on the Church in the World of Today (1966), 1070–72 [TPS XI, 292–93].
384 Cf. Wojtyła, Love and Responsibility, 242.
385 Cf. TOB 121:5.
386 1 Cor. 7:5 (RSVCE).
387 J. Brian Bransfield, The Human Person, 126.
388 Cf. Humanae Vitae, 20.
389 Cf. TOB 130:4.
390 TOB 130:4.
391 TOB 120:6.
392 Pope John Paul II, Gratissimam Sane, 23.

Leave a Reply