Trước hết, ngừa thai nhân tạo đi ngược với bản chất của thân mật tính dục, vốn có hai ý nghĩa kết hợp và sinh sản – và hai ý nghĩa ấy thuộc về nhau. Để hiểu vì sao việc tách rời chúng là vô luân, hãy hình dung một người chồng muốn sử dụng vợ chỉ vì khả năng sinh sản của cô, nhưng không muốn hiệp thông với cô trên bình diện ngôi vị. Để tránh vướng bận tình cảm, mỗi khi gần gũi xác thịt anh ta đều ngoảnh mặt đi. Việc lạm dụng lệch lạc ân huệ tính dục của anh ta là quá rõ. Ngừa thai với động cơ sai trái là một sự bóp méo ân huệ tính dục theo chiều ngược lại: nó tìm kiếm khoái cảm thể lý và cảm xúc của giao hợp vợ chồng, nhưng chặn đứng tiềm năng sinh sản của nó.
Theo lời Thánh Gioan Phaolô, tính “bất khả phân ly” của hai ý nghĩa ấy không gì khác hơn là “đọc lại ‘ngôn ngữ của thân xác’ trong sự thật.”363 Thân xác có ý nghĩa hôn nhân và nó nói thứ ngôn ngữ của sự tự hiến trọn vẹn. Ngừa thai phủ nhận ý nghĩa này ngay ở cốt lõi. Đây không phải là chuyện tuân thủ những luật sinh học vô tri, mà là hoà hợp ý chí của của chúng ta với Đấng Tạo Hóa, Đấng đã thiết kế sinh học của chúng ta và ghi khắc thánh ý của Ngài trong bản tính nhân loại của chúng ta.364
Thật buồn, đa số mọi người coi Humanae Vitae như một văn kiện Vatican lỗi thời, xa rời nhu cầu và thách đố của các đôi bạn thời nay. Đối lập với Giáo hội, những người phản đối thường được tô vẽ như các nhà bênh vực đầy cảm thông cho quyền của phụ nữ, những người được tiếp cận các phương pháp kế hoạch hóa gia đình như một hình thức chăm sóc sức khỏe. Điều mà họ hầu như không bao giờ hỏi đến chính là giả định nền tảng của Humanae Vitae: Nếu thân xác người nữ đã được tạo dựng cách hoàn hảo thì sao? Nếu để hoạch định gia đình, chị không cần thuốc men, hóa chất hay rào cản thì sao? Nếu điều chị cần chỉ là được thấu hiểu và khả năng sinh sản được trân trọng? Nếu đôi bạn học biết về khả năng sinh sản của người vợ, hãy xem kết quả: thay vì khống chế thân xác người nữ bằng hóa chất và dụng cụ để uốn theo ham muốn tính dục của mình, đôi bạn học cách làm chủ ham muốn tính dục để uốn theo kế hoạch hoàn hảo mà Thiên Chúa đã muốn khi tạo dựng thân xác họ. Đó mới là tự do tính dục đích thực. Nhìn dưới ánh sáng này, dễ thấy hơn rằng giáo huấn của Giáo hội về kế hoạch hóa gia đình không chỉ là chân thật và tốt lành, mà trước hết còn là điều tuyệt đẹp.
Ngừa thai nhân tạo có vẻ như là một bước tiến cho nhân loại vì nó cho phép con người thống trị bản chất của mình theo cách làm cho cuộc sống tiện dụng hơn. Tuy nhiên, Thánh Gioan Phaolô lưu ý rằng tiến bộ và phát triển của con người không thể được đo lường bằng công nghệ, nhưng bằng những gì thực sự thăng tiến thiện ích của con người, luân lý, và điều thực sự mang tính “nhân bản.”365 Ngừa thai thất bại ở cả ba phương diện. Khi hành vi tính dục bị tách khỏi mối liên kết với việc sinh sản, mọi lệch lạc khác của tính dục đều trở nên chấp nhận được. Ngừa thai cho phép quan hệ không cần cam kết, và dẫn đến việc đàn ông nhìn phụ nữ như đồ vật hơn là người bạn đường được trân trọng và yêu mến.366 Đó không phải là tiến bộ nhân loại.
Điều nhiều người bỏ qua là: ngừa thai nhân tạo không được phát minh để ngăn ngừa khả năng thụ thai, mà để khỏi phải kiêng cữ. Nhiều vấn đề phát sinh khi con người muốn thống trị thiên nhiên mà không chịu thống trị chính mình.
363 TOB 118:6.
364 Cf. TOB 124:6; West, Theology of the Body Explained, 591.
365 Cf. TOB 129:2; 133:3.

Leave a Reply